Hãy lưu lại trang Sinhvienwap.mobi Và giới thiệu tới nhiều bạn bè nữa nhé .
Lỡ tay chạm ngực con gái (p4) Gió tháng Hai ở Kỳ Kim thổi rất mạnh, rất lạnh. Tôi cảm thấy cô ấy hơi run rẩy, tôi cởi áo khoác ra đưa cho cô ấy mặc. Lại như lần nào, bỏ giày trên bờ cát tôi do dự đưa tay ra về phía em… cô ấy nhìn tôi cười, đưa tay cho tôi, chúng tôi dắt nhau đi bên bờ cát mênh mang… hai người ôm chặt nhau, đứng trước biển.
Tôi không thể hiểu được, thế rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra.
- Em rất nhớ anh… - cô ấy cúi đầu thổ lộ.
- Thế vì sao khi ở Đài Bắc, em đã… - tôi nói.
- Xin lỗi, đó không phải là em cố ý, khi đó em còn đang lựa chọn... - cô ấy nhìn tôi nói.
Bãi cát đầy ắp kỷ niệm của hai chúng tôi.
Bãi cát lần đầu quen nhau.
Bãi cát cùng nhau qua năm mới.
Bãi cát lần cuối cùng chia tay.
- Xin lỗi, em không cố ý làm thế, chỉ là vì khi đó, em vẫn còn đang lựa chọn.
Lựa chọn? Trời ơi, chẳng lẽ cái ngày ở Đài Bắc đó, em vẫn còn chờ tín hiệu từ phía tôi hay sao?
Mà lúc đó tôi lại đã nói ra những lời….
"…Thật sao? Thế thì chúc mừng em nhé… Vì cuối cùng em đã chờ được anh ấy trở về!"
"Tất nhiên, ngày xưa anh có lẽ đã an ủi được em tạm thời, nếu giờ người bạn trai danh chính ngôn thuận của em quay về rồi thì anh phải rút lui thôi".
Tại sao tôi lại ngu ngốc như thế? Vì sao tôi không phát hiện ra những gì nằm sâu trong tim em?
- Bây giờ anh còn kịp không… Anh không bao giờ muốn chia tay em - Tôi nhìn em, nắm thật chặt bàn tay em.
- Xin lỗi… - Cô ấy khóc, tim tôi tan nát.
- Ngày xưa em cứ nghĩ em sẽ chờ được David quay trở về, rồi theo thời gian và xa cách, càng ngày…
Rồi em đã quen với tâm trạng chờ mong mỗi năm một lần gặp mặt người yêu…
Rồi chỉ cần lâu lâu có một tin nhắn nhỏ, cũng đủ để em sưởi ấm tình yêu và duy trì sự chờ đợi.
Vậy mà sau đó, chỉ vì khoảng cách xa xôi, em yêu người con trai khác, rồi sau đó nếu phải xa người yêu mới, rất xa, thì có lẽ em sẽ lại yêu sang một người con trai khác nữa… em căm ghét chính con người em như thế này… - cô ấy nức nở.
- Thế thì em và anh đừng ở xa nhau nữa! Chúng ta có thể không để cho người ta yêu ở xa ta nữa! Ta sẽmãi mãi ở gần bên nhau là được rồi! - Tôi van xin.
- Thế thì anh hãy nói cho em biết, khi em ở Đài Bắc nghỉ đông, vì sao anh không chịu đi tìm gặp em? Vì sao anh để cho đến khi nỗi buồn của em bị nhạt đi rồi thì anh mới xuất hiện? Vì sao trước mặt em, anh chưa bao giờ chịu níu kéo em? - Cô ấy nói.
Tôi đau lòng quá, phải vì tôi đã do dự lầm, giải mã nhầm những bí ẩn trong tim cô ấy…
Khi đó tôi chỉ lựa chọn việc cố quên người tôi yêu đi,mà tôi không nghĩ đến cảm xúc, suy nghĩ của em.
Giờ đây tôi mới nghĩ ra, không phải là khi đó, mục đích tôi lên Đài Bắc chính là để níu kéo người tôi yêu quay lại hay sao?
Ngay trước lúc đi, thằng bạn tôi còn giáo huấn cho tôi một trận cơ mà!
Vì sao đến Đài Bắc rồi, tôi lại đã nói những gì trái với lòng mình?
- Anh không bao giờ cho em rời khỏi anh nữa! - Tôi ôm chặt lấy cô ấy.
Cô ấy khóc mãi.
Còn tôi, chỉ vì sự ngu ngốc của tôi làm cho sự thể đến nước này, rốt cuộc tôi cũng khóc!
Vào lúc đó, chiếc di động đổ chuông. Tôi lại có dự cảm không tốt.
- Anh ta à? - tôi hỏi cô ấy.
Cô ấy gật đầu, đang định nghe máy.
- Không nghe! Anh biết người em yêu là anh! Nếu em nghe máy, em sẽ lại lần nữa rời khỏi anh! - Tôi giật cái máy di động từ tay cô.
Cô ấy nức nở, tôi đưa máy di động giơ lên thật cao, cho đến lúc tiếng chuông ngừng lại. Tôi đưa máy trả lại cho cô.
Tôi lại ôm cô ấy:
- Em đừng đi, em đừng bỏ đi, xin em đừng bỏ anh!
Tiếng chuông điện thoại lại reo vang!
Lần này cô ấy không nghe máy nữa… tiếng chuông im.
- Em không sao chứ? - Tôi hỏi khẽ.
Cô ấy không trả lời tôi.
Tiếng chuông điện thoại lại một lần nữa đổ vang…
Chỉ nghe thấy một tiếng Ding!!!
Cô ấy vứt chiếc máy di động vào bãi cát và ôm lấy tôi thật chặt, ôm thật chặt...
Máy di động cứ kêu chuông dai dẳng…
Gió biển thổi qua… hai chúng tôi ôm nhau đứng giữa cơn gió lạnh lùng… Ôm nhau thật chặt. Tôi rất sợ cô ấy sẽ biến mất trong vòng tay tôi.
Máy điện thoại cứ reo rồi ngừng, ngừng rồi lại reo, mỗi lần chiếc máy di động reo chuông, tim tôi lại thót lên bất an một lần. Mãi cho đến lúc cái di động không còn đổ chuông nữa, như cảm thấy có một điều gì đó bất thường sắp xảy ra… tôi hôn lên trán người tôi yêu.
Cô ấy khóc đỏ hai mắt nói:
- Anh đừng dịu dàng như thế này với em, được không?
Tôi lại hôn lên trán cô ấy:
- Chỉ có anh mới có thể dịu dàng thế này với em thôi!
Tôi đẩy nhẹ cô ấy ra, cúi xuống nhặt chiếc máy di động.
- Xin lỗi, anh không nghĩ ra cách gì khác, nên chỉ biết làm thế này.
- Chẳng lẽ anh lại thật sự muốn em nghe điện sao? - Cô ấy cố ý trêu.
- Mà em cũng chả có gan nghe điện! - Tôi cười đáp.
Chúng tôi ôm nhau đứng rất lâu. Đây mới chính là chị ấy của tôi, thân thuộc như...
Dắt em quay về.
- Đêm nay có thể đến chỗ... anh không? - cô ấy ôm tôi hỏi.
Tôi gật đầu, đưa mũ bảo hiểm cho cô. Trước lúc lên xe, cô ấy xem máy di động.
- Vừa rồi kêu lâu như thế... ôi gọi những 23 cuộc, sao nhiều nhỉ... - cô ấy nói.
Tôi không để ý, cứ nổ máy xe
- Ôi chờ đã, có cả bạn cùng phòng em gọi cho em này... - cô ấy giữ tay tôi lại.
- Lên xe đã - tôi lôi lại, kéo tay em ôm ngang người.
Chầm chậm chạy xe về nơi tôi ở...
Bật đèn lên...
- Ôi trời, một mình anh mà ở chỗ rộng thế này á? - Cô ấy kêu lên ngạc nhiên.
- Ừ, bà chủ tốt lắm, còn bao cả điện nước - tôi khoe.
- Sao chỗ rộng thế này mà lại rẻ thế? hay là cho thuê cả nhà cả người? - cô ấy trêu chọc.
- Có lẽ vì anh đẹp trai quá đây mà! - Tôi cố ý đùa dai.
- Gớm, bớt cái mồm đi ạ! - Cô ấy bẻ lại.
- Thôi được, nếu là thuê cả nhà cả người, thì đêm nay em ở đây, phải cũng nên trả... phí? - tôi từ phía sau lưng ôm chặt lấy cô ấy.
- Ngốc lắm, nói cái gì đấy?
- Em phải đi tắm đây - cô ấy gỡ tay tôi ra
- Em lại dở cái trò cũ rồi, không mang quần áo sau đó chạy đến nhà người khác đòi... tắm! - Tôi nói vọng vào buồng tắm.
- Mau mau đi lấy quần áo cho em, mau lên! - cô ấy thò đầu từ buồng tắm ra.
Đoạn này làm tôi nhớ đến đêm đầu tiên mới quen... tôi nhấc mấy quần áo khô tới cửa buồng tắm gõ cửa cô ấy mở hé cánh cửa "Cảm ơn" rồi đóng ngay lại tôi bật ti vi, ngồi uống nước một lúc, cô ấy từ buồng tắm ra:
- Đến lượt anh rồi.
- Để anh sấy tóc cho em - tôi đứng dậy.
- Thôi không cần đâu, anh mau đi tắm đi - cướp lại cái máy sấy trên tay tôi.
Tôi đi vào buồng tắm trên tường treo những đồ lót của cô ấy...
những chi tiết quá quen thuộc với tôi, tôi cười, mở cửa buồng tắm kêu:
- Em lại không mặc... à?
- Thế thì anh đẻ ra đồ lót cho em đi nào!
Sấy tóc, tiếng trả lời giữa hỗn loạn tạp âm.
Hic, tôi nghĩ bụng, đây không phải là những ý nghĩ tôi từng tự nói trong lòng sao?
Tắm xong đi ra.
- Đến ngồi bên em - cô ấy vẫy tôi.
Tôi ngồi xuống, cô ấy sấy tóc cho tôi... tôi cứ hy vọng những giờ phút này, mãi mãi, triền miên, thế giới chỉ là của hai chúng tôi.
Đêm đó, tôi ôm cô chìm vào giấc ngủ, cô ấy rúc trong lòng tôi chìm vào giấc ngủ...
Ngày hôm sau ngủ dậy, tay tôi lại một trận tê dại. Tôi, lại một lần nữa, vì tay quá tê, run bần bật, làm cô ấy thức dậy...
- Ôi xin lỗi, anh co tay vào đi, em nặng quá đúng không? - cô ấy he hé mắt.
Chúng tôi nằm ườn thêm một chút mới dậy. Rửa mặt, đi xuống nhà ăn sáng, tôi đưa cô ấy về trường,về ký túc nữ
Vừa về đến cổng ký túc... một chiếc Fiat màu bạc quen thuộc đang đỗ sừng sững và im lìm trước cổng ký túc nữ...
Chết rồi!
Fiat… chiếc Fiat màu bạc…. sao nó lại ở đây?
Tôi trợn tròn mắt, cảm giác thấy cô ấy ở phía sau lưng tôi cũng đang run rẩy.
Làm sao lại thế này cơ chứ… vì sao cái Fiat lại xuất hiện ở chỗ này?
Tôi vội vã giảm tốc độ không dám chạy xe tới trướcký túc, hình như chưa phát hiện ra chúng tôi. Tôi vộivã quay đầu xe, không hiểu vì sao nhưng tôi vẫn chạy trốn vì tôi chỉ thấy rằng lúc này mà gặp David chắc sẽ có chuyện chẳng lành.
Tôi vội vã phóng xe ra khỏi khu vực trường.
- Sao anh kia lại xuất hiện ở đây? - Tôi nghiêng đầuhỏi cô ấy.
- Em không biết, làm sao lại ra thế này … - cô ấy lẩm bẩm.
Tôi cứ thế chở nguyên cả cô ấy quay về nhà tôi gặp thằng bạn tôi, nó đang chuẩn bị lên lớp.
- Mày về rồi à, tối qua có người đi tìm chị khóa trên của mày đấy, thôi tao muộn giờ học rồi, tạm biệt! - bạn tôi nói xong đi ngay.
Tôi và cô ấy không nói lời nào, nắm tay nhau đứng trầm ngâm mãi ở cửa, tràn ngập đầu tôi chỉ là chiếcFiat màu bạc kia của David… Tôi không biết lúc đó cô ấy nghĩ gì… chỉ thấy mặt cô ấy đờ đẫn. Lúc này, máy di động lại đổ chuông, tôi và cô ấy căng mắt thật to để nhìn vào màn hình.
David +886XX-XXXXXX
Anh ta…đúng anh ta rồi! chiếc Fiat màu bạc kia cũng là anh ta, làm sao mà anh ta lại xuống tận đây… ?
(Chú thích thêm: Đài Bắc cách Cao Hùng gần 5OOkm, đi xe bus nhanh trên đường cao tốc cũng phải 4 tiếng rưỡi, năm ngoái có một thằng bạn tôi bị điên, đang đêm chạy từ Đài Bắc xuống Cao Hùng để… chửi nhau với tôi, chạy mất ba tiếng rưỡi kỷ lục, nó bảo có lúc nó chạy tới hơn 130km/h, kết thúc, xuống Cao Hùng với giấy cảnh sát phạt tơi bời hơn 100 USD. Nói chung cảm giác xa như ngồi Hà Nội nghe ai bảo họ đạp xe đi Hải Phòng vậy!)
- Em có nghe không? - cô ấy nhấc máy hỏi tôi.
- …để anh nghe! - trong lòng tôi hỗn độn mọi cảm xúc.
Tôi mở máy nghe, đúng lúc tôi ấn vào phím OK nghe thì chuông ngừng… chúng tôi nhìn nhau một lúc… im lặng.
Di động lại đổ chuông, lần này không phải là David… là bạn cùng phòng cô ấy, tôi đưa máy cho cô.
- Alô... sao? tối qua… mày có gọi cho… tao à? - cô ấycuống quít.
- Tối qua có một người con trai đến ký túc tìm cậu, lúc đầu tớ lại tưởng đó là thằng em cùng khoa của cậu cơ! - giọng cô bạn cùng phòng cô ấy rất to - chonên tớ mới hỏi anh ta là: Thế không phải là cô ấy ra ngoài đi chơi cùng bạn à? Sao bạn lại về ký túc tìm cô ấy là làm sao?
Tôi nghe đến câu này, xỉu! …囧zz…
- Chả lẽ tớ lại nói nhầm cái gì rồi sao? Anh đó là ai thế? - cô bạn cùng phòng ra sức hỏi…
- Anh ta là David - cô ấy đáp
- …ôi chết rồi tớ lỡ lời mất rồi… thế bây giờ cậu định làm sao?
- Tớ cũng không biết, lúc nãy anh ấy vẫn còn ở cổng ký túc - cô ấy đáp hụt hơi.
- Có thật không đấy? Anh ấy ở cổng ký túc mình à? sao lại có thể thế được? anh ta đang ở Đài Bắc mà? - bạn cô ấy nói.
- Tớ không biết, cậu hỏi tớ thì tớ làm sao biết được- cô ấy dường như sắp khóc.
- Xin lỗi cậu rất nhiều, tớ hoàn toàn không ngờ lại là anh ấy - bạn cô ấy ngại ngùng.
Lúc này, tôi nghĩ đến lời bạn tôi khi nãy.
- Em hỏi xem, cô ấy có cho David địa chỉ nhà anh không? Tôi kéo tay cô.
- Cậu có nói với David địa chỉ nhà cậu em khoá dướicủa tớ không? cô ấy hỏi.
- Tất nhiên là không! - bạn cô ấy vội vã trả lời.
- Thế thì tốt, có chuyện gì tớ sẽ gọi lại cho cậu, chỉ là tớ hiện nay tạm thời không thể nào về ký túc thôi - cô ấy nói.
- Ừ, vô cùng xin lỗi cậu, tớ không thể ngờ tớ gây rắcrối lớn như thế, nhưng mà tớ thật sự không thể ngờ được là anh ta... - bạn cô nói.
- Không sao, chúng tớ sẽ nghĩ biện pháp, cứ thế đã nhé, nếu cậu thấy chiếc xe màu bạc rời ký túc thì bảo tớ - cô ấy nói.
Điện thoại tắt tôi nhìn cô, cô ấy nhìn tôi hai chúng tôi giờ đây không biết làm gì.
Cái di động lại inh ỏi.
David +886XX-XXXXXX │
- Trốn cũng không được rồi, đến đâu hay đó thôi - tôi cầm lấy máy.
- A lô, xin hỏi ai đấy ạ? - tôi chả biết phải bắt đầu nói ra sao.
- Xin lỗi anh là ai? đây là máy của người yêu tôi, cô ấy có đấy không? - nghe đến chữ người yêu, lòng tôi chua xót.
- Tôi là bạn trai của cô ấy đây, có việc gì không? - tôi cảm giác tôi nói rất không tự nhiên.
- Bạn là chàng trai học dưới khoá cô ấy phải không? tôi có nghe cô ấy nhắc về bạn. - thái độ của David đột nhiên thay đổi - trong thời gian tôi đi Mỹ, cảm ơn bạn đã chăm sóc cô ấy! - David nói như thế,làm cho tôi không biết phải nói năng sao nữa - Tôi biết bạn rất thích cô ấy, nhưng bạn phải hiểu rằng, cô ấy là người yêu của tôi, chúng tôi đã yêu nhau hai năm rồi! Cô ấy có nói với tôi chuyện giữa hai người, OK! tôi sẽ không truy cứu, tôi cũng sẽ không định hỏi quá nhiều đó là lỗi của tôi, tôi không thể ở bên cô ấy hằng ngày, làm cô ấy đau khổ chờ đợi tôi, nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn yêu tôi.
Tôi... câm bặt, hoàn toàn không biết nên thốt lời nào đây bị anh ta nói mà không thể phản bác lại bất kỳ câu nào, đầu óc tôi lại quay về trạng thái củalúc tôi đi Đài Bắc...
- ...Tôi hiểu rồi, nhưng tôi hy vọng cô ấy giữa hai chúng ta sẽ có một sự lựa chọn - tôi nghĩ đến lời cô ấy từng nói...
- Tốt thôi! Chúng ta hẹn nhau đi nói chuyện trực tiếp! - David đáp.
- …Tôi hiểu, nhưng tôi hy vọng để cô ấy giữa hai chúng ta có một sự lựa chọn - tôi nói với David.
Cô ấy đứng cạnh tôi nghe thấy, nếu như không có một sự lựa chọn thì tôi chạy trốn mãi cũng không bao giờ giải quyết nổi vấn đề. Trong lòng tôi đã có một dự cảm.
- Thế thì tối nay 7 giờ hẹn chờ ở cổng ký túc cô ấy - tôi nhìn cô ấy, nói với đầu kia điện thoại.
Tắt máy, tôi đưa di động cho em đồng thời nắm lấytay em…
- Có phải anh đã muộn rồi không, nếu như khi ở ĐàiBắc anh nài xin em ở lại với anh… - Tôi ôm chặt em.
- Đây là lỗi của em, không nói rõ với David, mới ra thế này - cô ấy khóc.
- Em thật tồi tệ - cô ấy nói câu đó, tôi thật đau lòng nên càng dùng sức ghì chặt lấy cô ấy.
- Em cứ nghĩ rằng em có thể chọn được một, giữa hai người… - cô ấy khóc, phủ phục xuống đất.
- Xin lỗi… em xin lỗi… em xin lỗi… - cô ấy liên tục nhắc lại ba chữ ấy.
Và chúng tôi cứ đứng bên nhau như thế, trong phòng khách, cho đến khi trời sập tối… em rất yên tĩnh trong vòng tay tôi, đôi tay tôi ôm vòng lấy em thật chặt thật chặt. Tôi lay nhẹ em, ra hiệu nhắc em đã đến giờ rồi, em lắc đầu kéo gấu áo tôi lại.
Nhìn cô ấy như thế này, tôi thật sự chỉ còn muốn dứt khoát phóng xe mang cô ấy đi trốn, chờ bao giờ David đi rồi mới quay lại. Nhưng như thế sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề...
Tôi đưa mũ bảo hiểm cho em, cài khóa mũ bảo hiểm cho em, ngồi lên xe nổ máy, chạy chầm chậm... -> đọc tiếp phần cuối